Theo tường thuật chi tiết từ những người có mặt tại hiện trường, cảnh tượng Bạch Vô Thường, một nhân vật vốn được biết đến với vẻ ngoài uy nghiêm và quyền năng, bị bắt giữ đã để lại một ấn tượng khó phai mờ. Khi bị xiềng xích và dẫn giải đi, hắn ta không còn giữ được vẻ kiêu hãnh hay bất cần thường thấy. Thay vào đó, một cảnh tượng đau lòng hiện ra trước mắt mọi người: Vô Thường bật khóc nức nở, tiếng khóc không còn giữ được vẻ thanh thoát mà trở nên nghẹn ngào, đứt quãng, như thể toàn bộ sức mạnh và sự tự tin đã tan biến hoàn toàn.
Trong sự tuyệt vọng tột cùng, những lời nói hối hận, xen lẫn sự choáng váng không thể tin nổi, tuôn trào từ khóe miệng hắn. Vô Thường rên rỉ, giọng điệu đứt quãng vì những tiếng nấc: “Tôi đã trải qua hơn năm trăm năm tồn tại, chứng kiến bao thăng trầm của thế giới, vượt qua vô số hiểm nguy và cạm bẫy tưởng chừng không thể vượt qua được! Vậy mà, tôi lại có thể rơi vào cảnh khốn cùng, lâm vào bước đường cùng chỉ vì những điều vô cùng nhỏ nhặt, tầm thường đến không ngờ! Những sai sót tưởng chừng không đáng kể, những quyết định vội vàng hay sự lơ là nhất thời đã dẫn đến bi kịch này, một cái bẫy mà tôi chưa từng lường trước được.” Lời thú nhận đầy chua xót này càng nhấn mạnh sự cay đắng khôn cùng mà hắn đang phải trải qua.
Trong khoảnh khắc yếu đuối và tuyệt vọng nhất, hắn cố gắng bào chữa cho bản thân, tiếng nức nở hòa lẫn những lời thều thào đầy van lơn: “Tôi… tôi thực sự bị oan thôi! Mọi chuyện không phải như vậy!” Lời biện minh cuối cùng này, dù yếu ớt, vẫn thể hiện một nỗ lực tuyệt vọng để chối bỏ trách nhiệm hoặc tìm kiếm sự cảm thông từ những người chứng kiến. Cảnh tượng này khiến họ không khỏi bàng hoàng và suy ngẫm về sự phù du của quyền năng, ngay cả đối với những thực thể tồn tại hàng thế kỷ.
Bình luận & Đánh giá truyện