**Mỹ Nhân Kiếp – Thập Nguyệt Thập Lục**
Đêm Thập Nguyệt Thập Lục, ánh trăng trắng rực rỡ treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi chiếu một không gian tĩnh mịch nhưng ngập tràn căng thẳng. Đó là ngày ánh trăng thứ mười của tháng, ngày thứ mười sáu của năm – một mốc thời gian đặc biệt, dường như được định đoạt cho một cuộc hội ngộ định mệnh. Trong ánh trăng huyền ảo, “cô ta” xuất hiện, thân hình mảnh mai nhưng khí chất tỏa ra sự kiêu hãnh và cao ngạo không thể che giấu. Gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng, chứa đựng sự khinh miệt và ý chí muốn thống trị.
Cô ta đứng đối diện tôi, khoảng cách giữa chúng tôi như bị nén chặt bởi một luồng điện vô hình. Không một lời chào hỏi hay giải thích, môi cô ta khẽ hé, phát ra mệnh lệnh đầy dứt khoát, vang vọng giữa màn đêm: “Ngươi hãy đi đi.” Giọng điệu ấy không chỉ là lời đuổi khách, mà còn là sự khẳng định một quyền lực tối thượng, một tuyên bố đầy ngạo nghễ về vị thế không thể lay chuyển của mình.
Tuy nhiên, tôi không chút nao núng. Một nụ cười kín đáo, đầy bí ẩn nở trên môi, ẩn chứa sự bình thản và một kế hoạch đã được thực hiện. Tôi bước từng bước nhẹ nhàng lên chiếc xe ngựa đang chờ sẵn, không vội vã, không chút hối hả. Trước khi khuất hẳn vào trong khoang xe ấm áp, tôi quay lại, ánh mắt chạm vào ánh mắt đầy tự mãn của cô ta. Nụ cười của tôi giờ đây có thêm chút thách thức, xen lẫn sự chắc chắn tuyệt đối. “Xin lỗi,” tôi nói, giọng điệu nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng đến từng câu chữ, “vị trí này, cái ngai vàng mà ngươi luôn mơ tưởng hay bất cứ điều gì mà ngươi cho là của mình, ngươi sẽ không thể quay trở lại được đâu.” Câu nói cuối cùng là một sự khẳng định lạnh lùng về một kết cục đã an bài, một cuộc lật đổ đã hoàn tất, không một cơ hội nào cho sự quay về.
Bình luận & Đánh giá truyện