“Ở Tận Thế Ta Xây Dựng Thị Trấn Nhỏ” của Nguyệt Bán Đinh là một tác phẩm thuộc thể loại Điền Văn, Dị Giới, Xuyên Không, Mạt Thế, Huyền huyễn. Khác với hình dung về tận thế khốc liệt, truyện khắc họa một cuộc sống bình yên đến không tưởng. Vào năm thứ năm của thời kỳ mạt thế, một trấn nhỏ bí ẩn bất ngờ xuất hiện giữa thành phố H hoang tàn. Nơi đây nhanh chóng trở thành chốn lý tưởng với phòng ngủ ấm áp, thực phẩm và nước sạch đầy đủ, ánh sáng điện rực rỡ và an ninh cực kỳ đảm bảo.
Người dân trong trấn tận hưởng cuộc sống thong dong: ngủ dậy tùy thích, ăn uống đầy đủ, thoải mái tập thể hình, dắt chó mèo đi dạo, mua sắm tại siêu thị hay xem phim. Trấn trưởng thậm chí còn xây dựng thêm vườn bách thú, mang lại không gian vui chơi cuối tuần cho trẻ em. Dù có chi phí thuê nhà, hầu như không ai muốn rời đi, bởi mọi hoạt động hàng ngày vẫn diễn ra bình thường như đón con tan học hay thăm hỏi người thân. Khi trấn phát triển, dân số tăng lên, kéo theo sự đa dạng hóa về nông nghiệp, công nghiệp, giáo dục và thậm chí cả đường ray xe lửa.
Nữ chính, Miêu Tuệ Tuệ, bị kéo vào thế giới tận thế bởi một vật thể lạ từ trời rơi xuống. Cô ký kết với một hệ thống và trở thành người sáng lập thị trấn này. Nhiệm vụ của cô là thăng cấp trấn nhỏ, đạt được thành tựu và nhận các phần thưởng đặc biệt. Miêu Tuệ Tuệ vốn rất thích chơi trò chơi kinh doanh, và cô đã chơi một cách say mê. Bất ngờ, trấn nhỏ phát triển quá nhanh, dân cư đông đúc khiến cô được mệnh danh là “vị chúa cứu thế”. Miêu Tuệ Tuệ từng nghĩ: “Tôi lúc đầu chỉ nghĩ đây là trò chơi kinh doanh thường ngày, bạn có tin không?”. Truyện chủ yếu tập trung vào quá trình xây dựng và phát triển thị trấn, không đi sâu vào các yếu tố sinh tồn khắc nghiệt của thời kỳ mạt thế.
Bình luận & Đánh giá truyện