Nữ chính Phong Kỳ Kỳ tỉnh dậy thành một bộ xương sống, duy trì sự sống bằng cách hấp thụ dinh dưỡng từ lòng đất và tự chôn mình hàng ngày. Một lần, Lục Dã từ trên trời rơi xuống, vô tình đánh thức cô. Sau đó, Phong Kỳ Kỳ phát hiện mình đã cao thêm 1m nhờ hấp thụ dinh dưỡng, dù vẫn thấy nhỏ bé trước Lục Dã. Biết cô đã cứu mình, Lục Dã đưa Phong Kỳ Kỳ về căn cứ, ưu tiên đổi vật tư lấy sữa bò đắt tiền cho cô, còn mình chấp nhận dinh dưỡng tề đắng chát. Phong Kỳ Kỳ “hào phóng” trộn xương cốt của mình vào dinh dưỡng tề của Lục Dã, hỏi “Có phải ăn ngon hơn không?”, khiến Lục Dã “đứng hình”.
Khi đội Thập Hoang của Lục Dã gặp yêu thú dị chủng, Phong Kỳ Kỳ sẵn lòng giúp đỡ bằng cách “biếu” xương cốt mình làm “bữa ăn” cho chúng. Kỳ lạ thay, yêu thú hoảng sợ bỏ chạy, khiến mọi người hiểu cô đã ra tay. Lúc đội bị thương, Phong Kỳ Kỳ lại tận tâm nấu canh xương bồi bổ. Thế nhưng, cảnh xương nổi bọt khí trong nồi cùng việc Phong Kỳ Kỳ thiếu mất xương đùi khiến cả đội “câm nín”. Phong Kỳ Kỳ chỉ hỏi: “Lại dám ghét bỏ tay nghề nấu nướng của tôi?”
Bình luận & Đánh giá truyện