Thông tin truyện

Duyên Phận Ngàn Năm

Duyên Phận Ngàn Năm

Tác giả:

Nguồn:

dochay.tech

Trạng thái:

Hoàn Thành
Đánh giá: 10 / 10 từ 1 lượt

Hạ Tịch Mạn phải lòng Mạc Lương Đình ngay từ lần gặp đầu. Tuy nhiên, Mạc Lương Đình chỉ xem cô như một học muội, dù vậy lại luôn có những hành động mập mờ với cô.

Tình cờ thay, Hạ Tịch Mạn cứu được một chàng trai tuấn tú và bị anh ta quấn quýt không rời. Sau đó, cô còn gặp một Mạc Lương Đình trong hình dáng cổ trang.

Duyên phận ngàn năm khó cưỡng. Vậy rốt cuộc người đồng hành cùng cô sẽ là Mạc Lương Đình ôn nhu thâm tình hay Vô Ngạn bá đạo mang theo chút ngây thơ đây?

**Đoạn trích 1: tại tửu lâu**

Hắn gắp cho ta một miếng cá đã được gỡ xương. Ta vừa định ăn thì một đôi đũa khác đã thò vào bát, gắp mất miếng cá.

Kia… Vô Ngạn… Chẳng lẽ huynh…

Ta nhìn Vô Ngạn, rồi quay sang Mạc Lương Đình. Chẳng lẽ hắn đang ghen?

Đầu năm nay, thể loại đam mỹ rất thịnh hành. Vô Ngạn mang dáng vẻ chuẩn của một công lạnh lùng, tàn nhẫn. Còn Mạc Lương Đình… lại là một nữ vương thụ à… Hai người họ….

Cứ liên tục tưởng tượng hình ảnh hai người họ trong đầu, ta không khỏi giật giật khóe miệng.

– Ăn đi.

Vô Ngạn cứng nhắc gắp cho ta một miếng rau. Nhưng rồi….

– Ta nhớ muội không thích rau, để ta ăn giúp.

Mạc Lương Đình cũng tự nhiên gắp lại miếng rau trong bát ta.

Ta đưa ánh mắt cầu cứu Lệ Viên Ngân. Hắn ta rất vô tư nhún vai, ý nói không có cách nào.

Hai người muốn gắp cho nhau thì cứ tự nhiên. Làm ơn đừng biến ta thành bình phong.

**Đoạn trích 2: tỏ tình**

“Còn muốn ngắm đến bao giờ?”

Ta tròn mắt, lại thất thần. Mãi mãi không thể thoát khỏi cái tật mê trai đẹp này. Ta luống cuống muốn thoát khỏi hắn.

“Đừng cử động,” giọng hắn khàn khàn.

Ta cứng đờ người. Khóc không ra nước mắt. Sao lại có thể quên rằng đàn ông khi vừa tỉnh dậy dễ bị kích thích nhất chứ. Huống hồ hắn lại đang ôm trong lòng một “bông hoa xanh tươi mơn mởn” là ta đây, không có phản ứng mới là lạ.

“Ta không cử động, ngươi thả ta ra đi.” Ta nuốt nước bọt rồi cười.

“Để ta ôm nàng thêm chút nữa.”

Ta nằm yên, người cứng đờ nhìn trần nhà.

À, từ bao giờ mà ta lại biết nghe lời đến vậy nhỉ?

“Mạn Mạn.”

“Ừ.”

“Mạn Mạn.”

“Ơi.”

“Mạn Mạn.”

“Ta đây.”

“Chúng ta kết hôn đi.”

“….”

“Chẳng phải đã nói, ta yêu nàng rồi sao.”

Bình luận & Đánh giá truyện