**TIÊU ĐỀ: Nữ Nhi Vương Tình, Không Lối Thoát**
Phu quân tôi mắc phải căn bệnh hiểm nghèo, ốm yếu triền miên không dứt, đẩy toàn bộ phủ đệ vào không khí u ám và tuyệt vọng. Trong cơn hoảng loạn, mẹ chồng tôi đã thỉnh một vị đạo sĩ có tiếng về xem bói, mong tìm được lối thoát. Lời phán của ông ta như sét đánh ngang tai tôi: cần một cô gái có mệnh cách đặc biệt để tiến hành nghi lễ xung hỷ, nhằm xua đuổi tà khí và cứu vãn sinh mệnh phu quân.
Thật trớ trêu thay, định mệnh như muốn đùa giỡn khi biểu muội tôi, người đang tạm trú trong phủ, lại hoàn toàn phù hợp với yêu cầu đó. Trái tim tôi như bị bóp nghẹt, nước mắt hoen khóe mi, nhưng tôi đành nén đau, gượng cười đồng ý chấp nhận cưới nàng ấy làm bình thê. Quyết định này là một sự sỉ nhục không thể tả xiết đối với một người vợ chính thất như tôi.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc tôi vừa quay lưng bước đi, nụ cười gượng gạo trên môi vụt tắt, thay vào đó là ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ. Tôi lập tức hạ lệnh cho người tâm phúc bí mật thay đổi thang thuốc mà phu quân đang uống. Chàng ta thích giả vờ ốm yếu để nhận được sự quan tâm ư? Tốt thôi, tôi sẽ giúp chàng nhập vai một cách chân thật hơn, khiến căn bệnh của chàng trở nên nguy kịch và không thể cứu vãn. Nhân cơ hội chàng đang nằm trên giường bệnh, thập tử nhất sinh, tôi sẽ vĩnh viễn kết thúc sinh mệnh chàng, giải thoát bản thân khỏi cuộc hôn nhân đầy tủi nhục này.
Bình luận & Đánh giá truyện