25 Giờ – Đả Tự Cơ
Tình yêu, khởi nguồn từ những ham muốn sâu thẳm nhất, đôi khi ẩn mình trong những góc khuất của tâm hồn, chờ đợi thời khắc bùng phát. Vào một buổi tối bình thường, Tần Trang đang lướt mạng, vô tình lạc vào một diễn đàn cũ kỹ. Ánh mắt anh dừng lại ở một chủ đề thảo luận đã có từ rất lâu, mang tên đầy tính chiêm nghiệm: “Để lại những mục tiêu bạn nhất định phải hoàn thành trong đời”. Giữa vô vàn những ước nguyện, một bình luận từ Thẩm Thiêm nổi bật lên, khắc sâu vào tâm trí Tần Trang với sự thẳng thắn đến bất ngờ và một chút u uất.
Thẩm Thiêm đã liệt kê ba điều trong danh sách đời mình: được ngắm nhìn cực quang huyền ảo nhảy múa trên bầu trời Iceland; tìm đến một nơi hoang vắng tuyệt đối để chờ đợi cái chết, tìm kiếm sự an nghỉ cuối cùng; và điều cuối cùng, gây chấn động nhất với Tần Trang: “Hôn Tần Tranh”. Lời tuyên bố tiếp theo càng khẳng định sự quyết liệt và không thể lay chuyển của Thẩm Thiêm: “Tôi sẽ theo đuổi người đến điểm tận cùng.”
Bối cảnh câu chuyện vẽ nên hình ảnh của “ông cháu”, “người thợ đàn” tài hoa và “chàng lãng tử” tự do, những con người dường như không màng đến tình yêu. Thế nhưng, đằng sau vẻ thờ ơ ấy là một “con ông cháu cha” có mái tóc dài, và một “người thợ đàn” chỉ muốn tìm đến cái chết, lại bị tình yêu cuốn hút đến lạ thường bởi Tần Tranh. Tất cả quyện vào nhau, hối thúc một lời hẹn ước bí ẩn, đầy mời gọi: “Hãy đến bên anh trước khi đêm bao phủ vùng cực.”
Bình luận & Đánh giá truyện